Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2018

Mối quan hệ mập mờ

Có những mối quan hệ đơn giản lắm nó không phải là tình yêu, càng không phải là tình bạn. Mà nó lưng chừng giữa khoảng ấy người ta gọi là "Mối quan hệ mập mờ". Và tôi cũng từng có một mối quan hệ mập mờ ấy. Tuy tôi và anh không biết nó sẽ đi đến đâu nhưng chúng tôi vẫn tiếp tục dành cho nhau những quan tâm, chia sẻ, giận hờn nhưng chưa bao giờ thừa nhận là người yêu của nhau. Và đúng là người ta nói đừng hi vọng vào mối quan hệ mập mờ nó sẽ làm bạn đau. Đúng, tôi tin là như vậy 🙂. Ngày hôm ấy, như thường ngày tôi vẫn gọi những cuộc gọi quan tâm rằng: "Anh đi làm về chưa?" Tôi ngạc nhiên khi giọng nói bên máy anh lại là một cô gái lạ. Tôi trấn an tin thần để tìm hiểu rõ về cô gái này. Và mọi chuyện không ngoài dự đoán của tôi. Cô gái ấy là bạn gái của anh, tất cả trong tôi sụp đổ hoàn toàn. Tôi không tin nhưng rồi tôi cũng phải tin. Tôi chẳng có tư cách gì để trách anh, tôi càng không có tư cách để ghen với cô gái ấy. Thế rồi, lý trí nói rằng tôi phải quên anh. 2 năm kể từ khi tôi và anh kết thúc mối quan hệ mập mờ ấy. Nhưng đêm nay,...

"Đêm nay lại một đêm nữa em nhớ mong anh đến từng phút giây trôi qua vô tình"
...

Một câu hát bỗng nhiên vang mãi trong đầu tôi đến tôi khó chìm sâu vào giấc ngủ. Đúng vậy, đêm nay tôi lại nhớ anh, nhớ đến một cách kì lạ. Anh, đúng là anh đã từng là của tôi nhưng... Bây giờ tôi không được phép nói với anh rằng "Tôi nhớ anh". Lạ nhỉ? Chúng ta đã từng cùng nhau thâu đêm suốt sáng, chúng ta đã từng kể cho nhau nghe về những câu chuyện hằng ngày mà chúng ta trải qua nhưng.. Sao giờ chỉ còn mình em với những nỗi nhớ chơi vơi không thể nói ra thành lời này huh anh? Em còn nhớ mỗi lần sau giờ đi làm về anh lại gọi những cuộc gọi vu vơ bảo rằng: "Anh đi làm ra rồi nè?", " Em đợi anh có lâu không?". Những câu chuyện về những người bạn, về gia đình anh lại cứ mãi ở trong suy nghĩ của tôi. Tôi tự hỏi, tôi làm sao thế này? Chẳng phải 2 năm vừa rồi tôi rất mạnh mẽ sao??

Hôm nay, tôi muốn nhìn nhận vấn đề bằng lí trí như 2 năm qua tôi đã làm. Và tôi muốn nói ra để vơi bớt trong tôi. Và tôi muốn trả kĩ niệm, trả những lá thư, trả những con đường chúng ta từng đi qua, trả những cuộc gọi nhỡ, trả từng tin nhắn và trả tất cả lại cho anh. 

Cảm ơn anh đã cho tôi những kỉ niệm khó quên đến thế. Và hãy thật hạnh phúc anh nhé! Tôi sẽ tiếp tục sống như tôi ngày không có anh.

Pun.2:00pm.15.05.2018.🙂