Thứ Hai, 13 tháng 5, 2013

Tại nơi buồn nhất

Trong mắt mọi người tôi là người ntn :(
Tại sao khi xảy ra chuyện ji cũng 1 mình tôi chịu trách nhiệm. Tôi sai sao?
Anh.. là người tôi yêu những gì xảy ra anh điều tin người bạn thân của anh :(
Tôi đau lắm mng bik kô? Đau vì thể xác...
Chẳng ai hiểu tôi trên thế gian này cả...
Tôi bất lực...
Gần như sụp xuống...
Nỗi buồn cứ bao qanh tôi...
.
.
.
.
.

Thứ Ba, 23 tháng 4, 2013

Trở lại với chính tôi :)

      Sau những bộn bề của cuộc sống. Hôm nay tôi cũng đc trở về với chính mình...


     Csống bận rộn khiến tôi qên mình đang đứng ở vị trí nào và csống nào phù vr tôi. Tôi! Con người sống nội tâm luôn chôn vùi những kí ức những tâm tư tình cảm vào 1 góc nhỏ trong người. Khi buồn chỉ biết khóc, khi vui vui 1 mình. Buồn vui chỉ có mình tôi, tôi không qen chia sẻ nhữg tâm tư của tôi cho bất kì 1 ai trg gđình hoặc là bthân hay 1 nữa của tôi. Tôi cảm nhận 1 điều dường như csốg của tôi cứ trôi lênh đênh và kô ai quan tâm hay biết đến. Chẳng biết từ khi nào tôi đã qen cách sống 1 mình nvậy. Đi học dù là buồn nhưng tôi mĩm cười cố gắng để mọi người kô thấi được cảm xúc thật sự của tôi. Về nhà với 4 bức tường vr sự cô đơn tôi tự nhủ rằng phải cố lêg chứ...

     Sự cô đơn ấy khiến tôi tìm đến nơi này. Nó như 1 ngôi nhà t2 của tôi vậy, nó làm tôi bộc lộ đc những cảm xúc giấu riêng trong tôi. Đã 1 tgian dài vr những lo toan của csống tôi đã quên đi ngôi nhà này. Và hny tôi trở lại vr csống thật sự. Vr những cngười đồng cảm, những người biết chia sẽ cùng nhau. Tuy chẳng biết ở xa nhau hay gần nhau. Nhưng vr họ vẫn dành những cảm xúc và sự cảm thông cho nhau. Cho mỗi cngười mỗi số phận :)
.
.
.
.
.
  Đã lâu rồi kô trở lại..
Chẳng biết còn ai nhớ Tiểu vy chăng?
Vy thì nhớ mng lớm. Nhớ chị Sữa, chị Gem,..... :)
Hôm nay trở lại và để lại 1 lời hứa Vy kô bỏ nơi này nữa đău. Ngôi nhà thứ 2 của Vy :x

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013

Bạn mãi trong tôi :)

Một csống ngột ngạt
Một không gian ngột ngạt
Liệu tôi có thế chịu đựng được bao lâu?

Bước vào lớp, vẫn những con mắt ấy, vẫn những con người ấy. Những con người nhìn tôi bằng 1 cặp mắt liếc ngang liếc dọc. Tôi đáng ghét thế sao? Chẳng lẽ tôi làm thế là sai sao?

Rõ ràng tôi đâu sai... sao mọi người lại nge theo những người xấu mà quay mặt vs tôi chứ? Kể cả bạn... người bạn thân của tôi. Tôi có nên gọi cô ấy là bạn thân không nhỉ?

Bạn thân... Tôi không cần 2 từ đó và trg tôi chưa bao giờ định nghĩa được bạn thân đúng nghĩa là ji? Có thể cô ấy quay lưng với tôi nhưng trong tôi cô ấy vẫn là một cô bạn.. cô bạn tốt :)

Cô bạn đã từng bên tôi những lúc tôi khóc thật nhiều. Cũng cô gái ấy đã cho tôi những bài học hay những lời khuyên đúng mà khiến tôi phải im lặng đễ nge những lời khuyên ấy. Tôi không trông mong cô ấy hiểu được lòng tôi.

Tôi chỉ cần sao khi quay lưng vs tôi cô sẽ tìm được một người bạn tốt :) Đừng giống như tôi- tôi xấu lắm :)



Dù bạn có như thế nào đi chăng nữa tôi vẫn dõi theo bạn vì bạn là bạn của tôi :)

Thứ Năm, 10 tháng 1, 2013

Anh hiểu chăng

Về khuya...
   Chỉ riêng tôi..

Người ta thường nói mỗi ngày có một niềm vui nỗi buồn riêng. Hnay cũng như bao ngày. Nhưng tôi lại cảm nhận 1 sự khác biệt lớn. Sự khác biệt đó nằm trg anh.

 Phải chăng tôi còn quan trọng trong mắt anh không? Tôi cảm thấi vương vấn đâu đó 1 cảm xúc cô đơn, cô đơn trong chính tôi. Phải chăng anh có chuyện buồn không thể nói ra?



Tôi mún làm một chỗ dựa cho anh ngay lúc này. Tôi cảm nhận được trong anh đang có chuyện không vui. Nhưng đâu vì thế mà anh bỏ rơi tôi như thế này. Liệu anh có hiểu chăng tôi đang suy nghĩ những ji?

Từng ngày từng ngày trôi qua. Tgian phút chốc nhanh như tia chóp khiến tôi kô tưởng chừng được. Thế là 4 đêm rồi tôi có cảm giác như mình cô độc như thế.


Còn đâu mỗi đêm tôi phải hát cho anh nge, còn đâu anh phải hôn tôi trước khi ngủ và còn đâu mỗi lần tôi con nít anh lại nói rằng:'' Lại nhõng nhẽo với anh nữa rồi''.

Tôi lại nhớ mỗi lần tôi không chịu hát anh lại năn nĩ và ra điều kiện bắt tôi phải hát cho anh nge. Nhưng hôm nay còn đâu? Tôi hỏi anh rằng:'' Có cần hát cho anh nge k?'' Thế rồi tôi nhận lại một câu trả lời gọn gàng của anh:'' Không!''. Thế rồi tôi chỉ biết ậm ừh

Tôi lại có 1 suy nghĩ ngu ngốc trong đầu là: ''Anh còn yêu tôi k? Tôi là ji của anh? Phải chăng anh đã kô cần tôi nữa?'' Hàng vạn hàng ngàn câu hỏi đặt ra trong đầu tôi và không có lời giải đáp

Thế nhưng rồi tôi lại nghĩ theo một cách khác hơn: ''Có lẽ là anh mệt thế thôi''

Có phải tôi ngu ngốc quá chăng??? Lại suy nghĩ linh tinh nữa :)

Có lẽ bây giờ tôi phải đánh 1 giấc sáng rồi sẽ quên hết mọi chuyện.

Chẳng ai biết được ngày mai sẽ ra sao.

Ngủ thôi..