Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2018

Mối quan hệ mập mờ

Có những mối quan hệ đơn giản lắm nó không phải là tình yêu, càng không phải là tình bạn. Mà nó lưng chừng giữa khoảng ấy người ta gọi là "Mối quan hệ mập mờ". Và tôi cũng từng có một mối quan hệ mập mờ ấy. Tuy tôi và anh không biết nó sẽ đi đến đâu nhưng chúng tôi vẫn tiếp tục dành cho nhau những quan tâm, chia sẻ, giận hờn nhưng chưa bao giờ thừa nhận là người yêu của nhau. Và đúng là người ta nói đừng hi vọng vào mối quan hệ mập mờ nó sẽ làm bạn đau. Đúng, tôi tin là như vậy 🙂. Ngày hôm ấy, như thường ngày tôi vẫn gọi những cuộc gọi quan tâm rằng: "Anh đi làm về chưa?" Tôi ngạc nhiên khi giọng nói bên máy anh lại là một cô gái lạ. Tôi trấn an tin thần để tìm hiểu rõ về cô gái này. Và mọi chuyện không ngoài dự đoán của tôi. Cô gái ấy là bạn gái của anh, tất cả trong tôi sụp đổ hoàn toàn. Tôi không tin nhưng rồi tôi cũng phải tin. Tôi chẳng có tư cách gì để trách anh, tôi càng không có tư cách để ghen với cô gái ấy. Thế rồi, lý trí nói rằng tôi phải quên anh. 2 năm kể từ khi tôi và anh kết thúc mối quan hệ mập mờ ấy. Nhưng đêm nay,...

"Đêm nay lại một đêm nữa em nhớ mong anh đến từng phút giây trôi qua vô tình"
...

Một câu hát bỗng nhiên vang mãi trong đầu tôi đến tôi khó chìm sâu vào giấc ngủ. Đúng vậy, đêm nay tôi lại nhớ anh, nhớ đến một cách kì lạ. Anh, đúng là anh đã từng là của tôi nhưng... Bây giờ tôi không được phép nói với anh rằng "Tôi nhớ anh". Lạ nhỉ? Chúng ta đã từng cùng nhau thâu đêm suốt sáng, chúng ta đã từng kể cho nhau nghe về những câu chuyện hằng ngày mà chúng ta trải qua nhưng.. Sao giờ chỉ còn mình em với những nỗi nhớ chơi vơi không thể nói ra thành lời này huh anh? Em còn nhớ mỗi lần sau giờ đi làm về anh lại gọi những cuộc gọi vu vơ bảo rằng: "Anh đi làm ra rồi nè?", " Em đợi anh có lâu không?". Những câu chuyện về những người bạn, về gia đình anh lại cứ mãi ở trong suy nghĩ của tôi. Tôi tự hỏi, tôi làm sao thế này? Chẳng phải 2 năm vừa rồi tôi rất mạnh mẽ sao??

Hôm nay, tôi muốn nhìn nhận vấn đề bằng lí trí như 2 năm qua tôi đã làm. Và tôi muốn nói ra để vơi bớt trong tôi. Và tôi muốn trả kĩ niệm, trả những lá thư, trả những con đường chúng ta từng đi qua, trả những cuộc gọi nhỡ, trả từng tin nhắn và trả tất cả lại cho anh. 

Cảm ơn anh đã cho tôi những kỉ niệm khó quên đến thế. Và hãy thật hạnh phúc anh nhé! Tôi sẽ tiếp tục sống như tôi ngày không có anh.

Pun.2:00pm.15.05.2018.🙂

Thứ Tư, 17 tháng 9, 2014

Chuyện tình Heo và Gấu :)

Chuyện kể rằng, ở một khu rừng nhỏ có một chú Gấu và một nàng Heo. Và trong khu rừng nhỏ Gấu và Heo cùng nhau đi học cùng nhau trò chuyện, tuy không thân cho lắm nhưng họ luôn là những người bạn tốt của nhau. Họ gặp nhau giữ một nơi nhộn nhịp và đầy ấp người qua lại người vào tiếng ra. Họ gặp nhau giữa nơi đó đầy những thị phi và ganh ghét. Dù có nhộn nhịp cách mấy đi chăng nữa? họ vẫn tìm thấy nhau. Nhưng nghịch cảnh trớ trêu chú Gấu là một người hiền lành rất tốt bụng ngược lại cô Heo là một người hay thích chú tâm và các cuộc vui. Tgian của họ trôi qua rất nhanh Gấu và Heo biết nhau được 2 năm nhưng chưa bao giờ họ ngồi nói chuyện với nhau một câu chuyện dài cả. Và rồi chuyện gì đến nó cũng đến...


Năm đó là năm cuối cấp cũng là năm tuổi thanh xuân trôi qua một cách nhẹ nhàng. Gấu và Heo có duyên và họ lại gặp nhau một lần nữa. Lần này không phải những nơi nhộn nhịp một thế giới ảo nữa mà là trường học. Nơi mà họ đã theo hết tuổi thanh xuân năm ấy, họ vô tình gặp nhau với lý do ôn thi chung nên họ đã gặp nhau. Và lần này Gấu và Heo lại có mối quan hệ vô cùng thân thiết thân hơn cả lúc họ biết nhau. Nhưng họ gặp nhau ở ngoài lại phớt lờ đi nàg Heo không bao giờ để ý đến chú Gấu cả. Vì tính hiếu thắng nên nàng Heo luôn lúc nào cũng nỗi bật trong lớp còn chú Gấu với khuôn mặt lạnh lùng và ít nói. Mọi chuyện cứ diễn ra tiếp tục như thế và kéo dài đến khi cả hai đều đậu được tốt ngiệp nhưng do không may mắn họ đã rớt cấp bậc tiếp theo nhưng không vậy mà họ nãn lòng họ vẫn học tiếp nhưng là bậc cao đẳng. Những ngày hôm sau họ vẫn cứ nói chuyện. Đến một ngày...


Hôm đó là một ngày bình thường chú Gấu buông lời nói đùa rằng ''Học xong tớ về cưới cậu nhé!". Nàg Heo vốn là một cô nàng hay thích đùa nên trả lời rằng "Uhm thì ráng học đi 25t tớ lấy chồng, tớ đợi cậu đấy!''. Vì cả 2 vốn rất hay nói đùa nên nàng Heo xem như không có chuyện gì. Nhưng tgian sau đó 1 câu hỏi mãi trong đầu nàng Heo rằng Gấu nói thật không nhỉ? Vì vốn là một chàng trai lạnh lùng nhưng khi nói với cô thì cô ấy cảm thấy như có gì đó không được bình thường. Hôm ngày Gấu lên đường đi học Gấu vẫn nói rằng ''Đợi tớ nhé 25t tớ về hỏi cưới cậu đấy". Hôm đó nàng Heo cũng buông lời đùa họ còn suy nghĩ tên cho con họ nữa chứ! Rồi chàng Heo bắt đầu cuộc hành trình đi tìm ước mơ của mình. Họ vẫn liên lạc với nhau liên tục và có thể nói chuyện đến thâu đêm suốt sáng. Khoảng 1 tuần kể từ ngày chàng Gấu rời khỏi nơi mình để đi tìm ước mơ. Đêm hôm ấy vẫn nói chuyện vui vẻ như bình thường vẫn nói. Chàng Gấu nói...Vốn là người lạnh lùng nhưng hôm ấy cậu ấy nói rất nhiều. Cậu ấy nói rằng ''Tớ thích cậu thật sự rất lâu rồi tgian 2 năm tớ sống trong sự yêu thầm trong khi cậu có rất nhiều chàng trai theo đủi câu''. Nàg heo bỗng cứng họng khi nghe lời nói này thật sự cả đời nàg ấy cũng không nghĩ rằng lại có người theo đuổi nàg những 2 năm mà nàng ấy không hề biết. Hôm sau nàg Heo lại đặt ra hàng vạn câu hỏi cho anh chàng này. Xui cho anh chàng vì gặp một cô nàg rất bướng bỉnh và hay nói nhiều. Nào là "Sao cậu thích tớ?' ''Cậu có điên không thế khi không lại thích con dỡ hơi như tôi?''Sao cậu thích tớ mà cậu không nói chứ?''. Vài hôm sau 2 người họ vẫn nói chuyện vui vẻ nhưng những người bạn bình thường không để tâm đến chuyện Gấu thích Heo nữa. Nhưng chàng Gấu ra lệnh và khẳng định là lời hẹn ước chàng sẽ làm cho bằng được. Tgian trôi qua cũng đến lúc chàng Gấu nói thích cô Heo được 1 month. Nhưng sự thật đằng sau tấm màn lại khiến cô Heo choáng và không tin được. Là buổi chiều hôm đó...


Chiều hôm đó có một anh bạn thấy được 1 níck của một cô gái khá xinh xắn và đáng yêu hay nói chuyện với Gấu nên bảo mình làm bà mối. Thế nàng Heo là một cô gái cự kì rãnh và lo chuyện bao đồng nên cô ấy quyết định là bà mối. Cô Heo tìm chàng Gấu hỏi về tin tức cô gái ấy Gấu vẫn nói nhưng có gì đó hơi lúng túng. Đứng hình một hồi lâu Gấu nói rằng "Cô gái đó là bạn gái tớ" bị choáng với tất cả những gì Gấu nói. Heo vẫn bình tĩnh đi nói với người bạn rằng cô gái ấy đã có bạn trai rồi. Quay lại với Gấu chàng trai giải thích đủ kiểu. Hứa sẽ chia tay cô gái ấy và nói hẹn hò với nàg Heo. Nhưng tgian qua nữa tháng nàng Heo vẫn coi như chuyện đó là vô hình tiếp tục thân mật với Gấu nhưng trong lòng không bao giờ được nhẹ nhõng. Đến một ngày quá sức chịu đựng cô nàng Heo đã nói không tiếp tục mối quan hệ này nữa. Nhưng chàng Gấu nhất quyết khôg chịu. Vì đã có tình cảm rồi nên nàng Heo đằng thôi không nói những nhưng trong lòng cứ không chịu được. Nhiều suy nghĩ trong đầu nàng Heo lúc bấy giờ....


Nếu bạn là nàng Heo bạn sẽ làm như thế nào? 

Trong câu chuyện này ai là người có lỗi?

Nếu mối quan hệ này tiếp tục liệu sẽ tốt hay không?

Giữ lại và buông xuôi bạn chọn ai?

Thứ Hai, 13 tháng 5, 2013

Tại nơi buồn nhất

Trong mắt mọi người tôi là người ntn :(
Tại sao khi xảy ra chuyện ji cũng 1 mình tôi chịu trách nhiệm. Tôi sai sao?
Anh.. là người tôi yêu những gì xảy ra anh điều tin người bạn thân của anh :(
Tôi đau lắm mng bik kô? Đau vì thể xác...
Chẳng ai hiểu tôi trên thế gian này cả...
Tôi bất lực...
Gần như sụp xuống...
Nỗi buồn cứ bao qanh tôi...
.
.
.
.
.

Thứ Ba, 23 tháng 4, 2013

Trở lại với chính tôi :)

      Sau những bộn bề của cuộc sống. Hôm nay tôi cũng đc trở về với chính mình...


     Csống bận rộn khiến tôi qên mình đang đứng ở vị trí nào và csống nào phù vr tôi. Tôi! Con người sống nội tâm luôn chôn vùi những kí ức những tâm tư tình cảm vào 1 góc nhỏ trong người. Khi buồn chỉ biết khóc, khi vui vui 1 mình. Buồn vui chỉ có mình tôi, tôi không qen chia sẻ nhữg tâm tư của tôi cho bất kì 1 ai trg gđình hoặc là bthân hay 1 nữa của tôi. Tôi cảm nhận 1 điều dường như csốg của tôi cứ trôi lênh đênh và kô ai quan tâm hay biết đến. Chẳng biết từ khi nào tôi đã qen cách sống 1 mình nvậy. Đi học dù là buồn nhưng tôi mĩm cười cố gắng để mọi người kô thấi được cảm xúc thật sự của tôi. Về nhà với 4 bức tường vr sự cô đơn tôi tự nhủ rằng phải cố lêg chứ...

     Sự cô đơn ấy khiến tôi tìm đến nơi này. Nó như 1 ngôi nhà t2 của tôi vậy, nó làm tôi bộc lộ đc những cảm xúc giấu riêng trong tôi. Đã 1 tgian dài vr những lo toan của csống tôi đã quên đi ngôi nhà này. Và hny tôi trở lại vr csống thật sự. Vr những cngười đồng cảm, những người biết chia sẽ cùng nhau. Tuy chẳng biết ở xa nhau hay gần nhau. Nhưng vr họ vẫn dành những cảm xúc và sự cảm thông cho nhau. Cho mỗi cngười mỗi số phận :)
.
.
.
.
.
  Đã lâu rồi kô trở lại..
Chẳng biết còn ai nhớ Tiểu vy chăng?
Vy thì nhớ mng lớm. Nhớ chị Sữa, chị Gem,..... :)
Hôm nay trở lại và để lại 1 lời hứa Vy kô bỏ nơi này nữa đău. Ngôi nhà thứ 2 của Vy :x

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013

Bạn mãi trong tôi :)

Một csống ngột ngạt
Một không gian ngột ngạt
Liệu tôi có thế chịu đựng được bao lâu?

Bước vào lớp, vẫn những con mắt ấy, vẫn những con người ấy. Những con người nhìn tôi bằng 1 cặp mắt liếc ngang liếc dọc. Tôi đáng ghét thế sao? Chẳng lẽ tôi làm thế là sai sao?

Rõ ràng tôi đâu sai... sao mọi người lại nge theo những người xấu mà quay mặt vs tôi chứ? Kể cả bạn... người bạn thân của tôi. Tôi có nên gọi cô ấy là bạn thân không nhỉ?

Bạn thân... Tôi không cần 2 từ đó và trg tôi chưa bao giờ định nghĩa được bạn thân đúng nghĩa là ji? Có thể cô ấy quay lưng với tôi nhưng trong tôi cô ấy vẫn là một cô bạn.. cô bạn tốt :)

Cô bạn đã từng bên tôi những lúc tôi khóc thật nhiều. Cũng cô gái ấy đã cho tôi những bài học hay những lời khuyên đúng mà khiến tôi phải im lặng đễ nge những lời khuyên ấy. Tôi không trông mong cô ấy hiểu được lòng tôi.

Tôi chỉ cần sao khi quay lưng vs tôi cô sẽ tìm được một người bạn tốt :) Đừng giống như tôi- tôi xấu lắm :)



Dù bạn có như thế nào đi chăng nữa tôi vẫn dõi theo bạn vì bạn là bạn của tôi :)

Thứ Năm, 10 tháng 1, 2013

Anh hiểu chăng

Về khuya...
   Chỉ riêng tôi..

Người ta thường nói mỗi ngày có một niềm vui nỗi buồn riêng. Hnay cũng như bao ngày. Nhưng tôi lại cảm nhận 1 sự khác biệt lớn. Sự khác biệt đó nằm trg anh.

 Phải chăng tôi còn quan trọng trong mắt anh không? Tôi cảm thấi vương vấn đâu đó 1 cảm xúc cô đơn, cô đơn trong chính tôi. Phải chăng anh có chuyện buồn không thể nói ra?



Tôi mún làm một chỗ dựa cho anh ngay lúc này. Tôi cảm nhận được trong anh đang có chuyện không vui. Nhưng đâu vì thế mà anh bỏ rơi tôi như thế này. Liệu anh có hiểu chăng tôi đang suy nghĩ những ji?

Từng ngày từng ngày trôi qua. Tgian phút chốc nhanh như tia chóp khiến tôi kô tưởng chừng được. Thế là 4 đêm rồi tôi có cảm giác như mình cô độc như thế.


Còn đâu mỗi đêm tôi phải hát cho anh nge, còn đâu anh phải hôn tôi trước khi ngủ và còn đâu mỗi lần tôi con nít anh lại nói rằng:'' Lại nhõng nhẽo với anh nữa rồi''.

Tôi lại nhớ mỗi lần tôi không chịu hát anh lại năn nĩ và ra điều kiện bắt tôi phải hát cho anh nge. Nhưng hôm nay còn đâu? Tôi hỏi anh rằng:'' Có cần hát cho anh nge k?'' Thế rồi tôi nhận lại một câu trả lời gọn gàng của anh:'' Không!''. Thế rồi tôi chỉ biết ậm ừh

Tôi lại có 1 suy nghĩ ngu ngốc trong đầu là: ''Anh còn yêu tôi k? Tôi là ji của anh? Phải chăng anh đã kô cần tôi nữa?'' Hàng vạn hàng ngàn câu hỏi đặt ra trong đầu tôi và không có lời giải đáp

Thế nhưng rồi tôi lại nghĩ theo một cách khác hơn: ''Có lẽ là anh mệt thế thôi''

Có phải tôi ngu ngốc quá chăng??? Lại suy nghĩ linh tinh nữa :)

Có lẽ bây giờ tôi phải đánh 1 giấc sáng rồi sẽ quên hết mọi chuyện.

Chẳng ai biết được ngày mai sẽ ra sao.

Ngủ thôi..